Tôi đang ngoại tình với chính chồng cũ của mình

09/05/2019 10:01
Em đã đúng hay là đã sai ?Đã có thời gian miệt thị con giáp thứ 13 nhưng chính bản thân mình lại chẳng có gì khác biệt khi ngoại tình với chính chồng cũ của mình . Số phận dường như đang trêu đùa với em vậy .

Em và anh đã từng là vợ chồng. Đã từng có những phút giây hạnh phúc . Anh và em quen nhau khi cùng tại một công ty xuất nhập khẩu . Khi ấy em còn là một đứa con gái chưa từng trải qua cái gọi là tình yêu còn với anh em đã là mối tình thứ 3 rồi, Chúng em yêu nhau rồi kết hôn 1 năm sau đó. Ban đầu cuộc sống vợ chồng rất hạnh phúc và không có bất cứ mâu thuẫn gì . Do vợ chồng em sống riêng với bố mẹ chồng nên cuộc sống khá thoải mái . Một thời gian sau đó cảm thấy hai vợ chồng cùng đi làm thì cuộc sống không được dư giả cho lắm do em chỉ là một công nhân học hết THCS em đã đi làm rồi do gia đình em rất nghèo còn chồng em là nhân viên cấp cao. Lương của em chẳng được bao nhiêu (3-5 triệu/tháng) nên em quyết định nghỉ làm để kinh doanh.Việc kinh doanh của em mang lại doanh số chẳng cao nhưng được cái gọi là nhàn hơn đi làm để có nhiều thời gian hơn chăm lo cho gia đình với lại cũng dư giả hơn 1 chút xíu (6-8tr/tháng) . Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua như thế cho đến khi mọi người đều hỏi han về chuyện con cái . Tụi em cũng không còn để ý đến thời gian nữa ngoảnh đi ngoảnh lại thấm thoát đã 3 năm. Hôm ấy là sáng thứ 2 anh không đi làm nữa anh nghỉ làm đưa em đi khám . Bác sĩ nói niêm mạc của em quá mỏng không thể có thai nếu cứ để mãi trong tình trạng này và yêu cầu em về ăn nhiều sầu riêng, trứng gà , bơ... và cho thuốc cho hai vợ chồng . Kiên trì 6 tháng kiểm tra lại k có kết quả tốt hơn thì hai đứa chạy chữa khắp nơi để mong sao niêm mạc dày hơn để làm thụ tinh ống nghiệm hoặc may mắn thụ thai tự nhiên .Tìm đủ mọi cách chạy đủ các nơi mất cơ số tiền vẫn không có kết quả.Tiền nong dần cạn . Xích mích của 2 vợi chồng cũng từ đó mà ra . Nói về kiếm tiền anh làm được 1 tháng hơn 20 triệu còn em thì chỉ được 6-8 triệu thôi. Nhưng em không giữ lương của anh cũng như k xin tiền anh để mua đồ dùng cá nhân bao giờ , tụi em vẫn độc lập tài chính. Anh rất nóng tính , ham mê điện tử nhưng lại chưa bao giờ gái gú, cờ bạc hay rượu chè gì cả. Tính anh khô khan lắm , chẳng bao giờ nói yêu vợ hay tặng vợ món quà bao giờ , cũng chẳng bao giờ tag vợ vào trang facebook hay nào đấy , chẳng nhắn tin về hỏi han vợ khi anh đang làm việc trong khi 80% thời gian làm việc anh online và nhắn tin với bạn bè .Nhiều lúc em buồn và tủi thân lắm , mỗi lần thấy người ta khoe chồng hay đơn giản là thấy người chồng nào đó tag tên vợ trên facebook hỏi vợ muốn cái này không, thích cái kia không , thấy clip kia buồn , clip này vui không là em lại khóc , chưa bao giờ chồng em như vậy cả. Rồi dần dần ở càng lâu càng nhiều mâu thuẫn , chúng em cãi nhau ngày một nhiều về những chuyện không đâu khiên anh tức giận đập phá hết đồ đạc trong nhà nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ đánh em. Anh cũng thay đổi , bắt đầu coi thường em mắng em chẳng làm được cái việc gì (cho dù tất cả việc nhà em làm hết chu đáo ) và hàng ngàn câu khiến em đau lòng.

1


Chiều ấy trời mưa tầm tã , anh đi làm về quên mang áo mưa nên người ướt hết cả , trên tay còn cầm một hộp thuốc nhỏ.Em có hỏi thì anh nói là Mai nhờ mua hộ ( Mai là một chị làm cùng công ty với tụi em , làm cùng phòng anh ấy ) đó là hộp thuốc ho của Đức. Mà nhà em cách hiệu thuốc ngoại những 7km còn hiệu thuốc gần nhà em chỉ bán thuốc Việt. Thắc mắc nên em hỏi :
-Anh mua thuốc này ở quầy X đúng không ? Sao phải đi xa vậy , người còn không có áo mưa nữa .
- Ừ, không sao !
Hôm ấy em nhiễm lạnh nên cũng ho quá mới bảo với chồng :
- Em cũng đúng lúc đang ho rát họng khó chịu quá anh cho em dùng trước được không ? Rồi tối tạnh mưa em tiện lên ngoại em mua lại a hộp khác .
- Không được , em ra tạm hiệu thuốc gần nhà mua đi .
- Hiệu đó không có loại anh vừa mua á,mấy loại kia không nhạy , em lại không dùng được kháng sinh.
Anh không nói gì cầm hộp thuốc nhét luôn vào cặp tài liệu , em hiểu ý nên cũng thôi không hỏi đến nữa.
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến , anh quên điện thoại gia đình ở nhà ( chồng em dùng 2 điện thoại 1 cái cho gia đình , 1 cái cho công việc )buổi trưa đi nấu cơm em nhìn thấy trên bàn bếp nên mang đến công ty cho anh vì sợ bố mẹ hay gọi có việc gấp. Xe hỏng nên hôm ấy em đi grap. Gần đến cổng công ty thì em thấy chồng em từ hầm để xe toà nhà công ty đi ra đèo một người con gái mặc quần áo chống nắng kín mít đeo kính dâm rẽ tay trái đi thẳng cùng chiều với hướng em đi . Em bấm hoàn thành chuyến rồi nói grap cứ đi theo xe đó em trả tiền ngoài. Đi được tầm 4km em thấy chồng em đèo người đó vào nhà nghỉ A . Cảm giác lúc đó em như rụng rời tay chân tê liệt không cảm giác , mặt , cả cơ thể em nóng bừng nhưng có lẽ đau quá chẳng thể rơi nước mắt . Em trả tiền cho grap rồi vào nhà nghỉ đó em liếc qua sổ ghi chep thấy tên phòng khác vừa vào ,em chọn thuê phòng bên cạnh. Vội chạy nhanh lên phòng của 2 người đứng ở ngoài em lặng yên để nghe bên trong nói gì .Em đứng chết lặng 15 phút ngoài cửa phòng để nghe và khóc hết nước mắt. Cổ họng em nghẹn ứ lại tay bịt chặt miệng để cố không cho tiếng nấc phát ra . Cái cảm giác đứng trước cửa phòng nghe từng câu , từng lời chồng mình âu yếm người phụ nữ khác thật khó có ai cảm nhận được sự đau đơn tận tâm can như thế này. Em cắn chặt môi đến mức môi dưới chảy máu lúc nào k hay biết. Đang định quay bước bỏ về em nghe trong phòng nói lớn :
- Sao ? Anh không chịu thì đừng bao giờ gặp em nữa. Con nhà lành có học thức như em giờ bị anh làm hư hỏng mất rồi , anh phải chịu trách nhiệm với em chứ .
Chồng em nói :
- Được rồi được rồi anh sẽ lấy em mà , cho anh thêm 2,3 ngày thôi anh sẽ tìm cách nói với L.
- Hạn chót đấy anh không làm được thì để em nói .
- Em yên tâm anh nhát định sẽ cưới em mà .
Em đau quá ,càng nghe càng đâu chẳng thể tiếp tục nổi nữa cố lấy hết sức bình tĩnh , lau sạch nước mắt tự dặn lòng phải cố gắng mạnh mẽ không được bi quan nhất định phải gượng dậy vì chính mình , vì mẹ. Nói qua về gia đình em , em là con một bố em mất khi em mới được 2 tháng tuổi , 1 mình mẹ nuôi em khá vất vả nên từ khi học xong cấp 2 em đã đi làm phụ mẹ rồi . Ban đầu em có ý định chết quách cho xong nhưng nghĩ đến mẹ em chẳng thể nào làm nổi điều bất hiếu ấy, nếu mẹ biết em ly hôn mẹ cũng sẽ rất buồn. Nghĩ đến đó em chẳng còn biết oán trách chồng nữa mà thay vào đó là hi vọng . Hi vọng những điều em nghe là giả dối, hi vọng anh sẽ không vì một ai đó bỏ rơi em .Rồi sau cái suy nghĩ ấy lại là đối sách trên đường về mà trong đầu em hàng tá chuyện điên rồ nói tiếp nhau xuất hiện . Về đến nhà bước vào trong phòng ngủ dập vào mắt em là cái két sắt tự nhiên trong đầu nảy ra ý định kinh khủng đầy toan tính nhưng cũng chính ý định đó đã thay đổi cuộc đời em .Em thầm nghĩ nếu có thể cứu vẫn không sao nhưng không thể cứu vãn cuộc hôn nhân này nữa thì mình vẫn cần phải sống , phải sống tốt là khác .

Edit 1

Tối hôm đó , em chuẩn bị một bàn ăn nhỏ gồm tất cả những món anh thích nhưng đến 10h tối anh mới về đến nhà, đồ ăn đã nguội , anh nói anh không muốn ăn.OK , đến bữa ăn cuối cùng cũng không còn có với nhau nữa rồi , em dọn bàn ăn lạng lẽ , nước mắt trên mi trực trào ra , cố trấn tĩnh bản thân em gằn lại nước mắt. Dọn dẹp xong em pha hai tách caffe mời anh cùng ngồi uống em có chuyện muốn nói.
- Anh...có điều gì muốn nói với em không , lâu lắm rồi vợ chồng mình chưa ngồi xuống nói chuyện với nhau , kể cho nhau nghe về công việc anh nhỉ ?
(Ngọt ngào thế thôi nhưng thật ra chỉ muốn xé xác anh ta thành trăm mảnh mà không thể )
Anh im lặng
- Thời gian mình sống với nhau , anh có cảm thấy mệt mỏi hay không hài lòng gì về em không ?
Im lặng
- Em còn nhớ , nhớ quá cái hồi hai đứa mình yêu nhau. Anh chu đáo , tử tế , thương em từng tí một ...
- Em đừng nói nữa anh mệt lắm anh đi ngủ đây.
- Anh...thật sự không có gì cần nói à ?
- Không , để khi khác
- Cuộc hôn nhân này còn cứu vãn được không ?
Im lặng
- Anh sẽ để em chịu cuộc sống này bao nhiêu lâu nữa ? Lạnh nhạt , thờ ơ như em không tồn tại bao nhiêu lâu nữa ?
- Cô im đi ! Không sống được thì ly hôn , tôi mệt mỏi lắm rồi , ly hôn đi !
Cuối cùng anh cũng nói , em cảm nhận được sự lạnh lùng trong mắt anh , chẳng còn có thể cứu vãn được nữa rồi.
- Là vì em sao ?
- Đúng . cô làm tôi mệt mỏi .
- Em đã làm gì vậy ? em không hề ăn bám anh , không hề gây phiền phức hay hỗn hào với anh . Tại sao lại là em ?
Im lặng
- Từ bao giờ rồi ?
- Bao giờ cái gì ? Cô điên rồi phải không ?
- Anh và chị ấy ...từ bao giờ ?
Anh có vẻ sững sờ , ngạc nhiên rồi nhìn tôi nhưng k còn dáng vẻ giận dữ khi ấy. Ánh mắt anh dịu xuống , anh cúi đầu nhẹ giọng :
- Nếu em đã biết rồi thì anh sẽ thành thật . Chúng ta không còn tình cảm với nhau thì nên buôn tay nhau đi đúng không ?
- Chúng ta ? Anh đang nói là chúng ta sao ?
Im lặng
Em hét to vẻ oán trách nhưng trong đó chỉ 1 nửa là thật , 1 nửa em muốn anh ta cảm thấy có lỗi , càng có lỗi càng tốt vì em biết không thể níu kéo được rồi .
- Là anh , chỉ là do 1 mình anh , 1 mình anh hết yêu em , cũng là 1 mình anh phản bội em giờ anh nói là chúng ta sao ?
- Anh xin lỗi !
- Anh đừng xin lỗi , em thật sựu không nhận nổi đâu , quá đủ rồi em còn sống trên đời này làm gì được nữa hả anh .
Thật may anh vẫn còn có lương tâm , mặt anh tái lại :
- Đừng , em đừng làm gì dại dột , tiền bạc bấy lâu 2 vợ chồng cùng tích anh cho em hết, tất cả của em mà , anh là người có lỗi trước , anh k nhận gì cả chỉ cần... em chịu kí ly hôn.
Lúc này là cảm xúc thật nước mắt em cứ tự tuôn ra như đứng dưới mưa vậy , em cố gắng không để nó chảy ra mà cứ từng hàng, từng hàng nối tiếp chảy ra. Em muốn nói mà cỏ họng nghẹn ứ lại nấc lên từng tiếng không thể noà mở miệng ra được. Anh cũng đỏ khoé mắt nhưng vẫn cố găng thuyết phục em ly hôn .
- Chỉ cần em kí vào đơn ly hôn em muốn hành hạ anh như thế nào anh cũng chấp nhận . Anh...anh thật sự đã yêu Mai nhiều lắm.Biết sẽ làm em đau lòng nhưng nếu cứ sống như thế này cả hai sẽ đều mệt mỏi hơn mà thôi.
Em vẫn khóc đến khi cảm thấy nhìn mọi thứ như thu nhỏ lại , anh vẫn ngồi đối diện chẳng hề chạy đến bên em .Giờ phút ấy em biết người đàn ông ấy không phải người em từng yêu và yêu em nữa rồi, con tim em như bị ai bóp nghẹn lại, nó đau, đau lắm .
- Em muốn anh hứa với em thực hiện 1 điều kiện cuối cùng .
- Điều kiện gì em cứ nói anh sẽ thực hiện ?
- Chúng ta ly hôn đi anh ! Ly hôn trông âm thầm , không nói với gia đình của em , còn gia đình anh muốn thế nào cũng được .
- Anh đồng ý
Anh ta đồng ý nhanh vậy sao ?Em khẽ nhếch mép mà đầu óc trống rỗng .
- Còn nữa, em chưa nói hết , một tuần anh vẫn phải đến nhà em 1 lần vào cuối tuần và các dịp dỗ Tết để tránh mẹ em biết chúng ta đã ly hôn . Anh biết đấy , mẹ em già rồi , sức khoẻ cũng yếu nếu mẹ em có làm sao em cũng không sống nổi mất .
- Anh sẽ cố gắng ..
- Không phải cố gắng mà là chắc chắn
- Anh...anh hứa.

Edit 3
Vậy là vợ chồng em ra toà và ly hôn như vậy đấy , lấy nhau đủ sóng gió nhưng ly hôn trong tích tắc.Nếu chỉ dừng lại ở đó thì đỡ biết mấy nhưng nghiệt ngã thay sau khi ly hôn em lại biết mình có bầu được 3 tháng ( Vì kinh nguyệt không đều 3-6 tháng mới có 1 lần nên em nghĩ chỉ là rối loạn kinh nguyệt bình thường không mảy may suy nghĩ gì cả ).Nhưng em bé nhỏ qua siêu âm chưa biết là trai hay gái. Em định thông báo cho anh biết vì vui mừng quá nhưng lại vội bỏ điện thoại vào túi xách . Phải ! Mình đã là người dưng !
Hôm nay là ngày cuối tuần đầu tiên sau ly hôn anh đã giữ lời hứa cùng em đến thăm mẹ em.Anh vẫn ân cần , ngoan ngoãn , gọi mẹ xưng con nhưng 2 đứa chẳng thể nhìn vào mắt nhau nữa rồi. Anh cũng vội vàng hơn . Anh bận , anh còn co người ở nhà đợi cơm , chờ anh về mà . Nói về em , sợ mẹ biết em ly hôn buồn nên em thuê một phòng trọ nhỏ để sống. A đèo em về đó, trên đường anh hỏi em rất nhiều phòng ở ổn không ? có nóng không ? an ninh có an toàn hay không ? Nhưng lại chẳng thèm ghé nhìn vào nơi em sống một lần mà lại vội vã đi ...đến bên chị ấy.
Cũng qua rồi những đau khổ, hờn tủi , giờ em phải cố gắng chăm lo cho thiên thần trọng bụng , bác sĩ nói em bé rất yếu phải cẩn thận nhiều. May sao em kinh doanh tự do nên cũng không quá vất vả , không giàu có nhưng đủ để sống. Còn số tiền 2 vợ chồng tích cóp anh cho em , em gom góp lại mở rộng công việc kinh doanh.
Một thời gian sau , lại nói về cô gái ấy , cô ấy đã có bầu vừa tròn 1 tháng , tính ra là đúng lúc bọn em ly hôn. Họ cưới nhau một cách hợp pháp đường đường chính chính. Còn em giờ đây ...thôi đi , chỉ thương con em nó sẽ là đứa trẻ không có cha.Thai to hơn một chút em về sống cùng mẹ lấy cớ là dưỡng thai cũng có người đỡ đần mà mẹ lại không hay biết chuyện bọn em đã ly hôn. Anh thì vợ có bầu phait bận bịu chăm sọc nên đành lấy cớ đi công tác 6 tháng không thể sang nhà em.
Ừ thì cũng kệ vì họ và mình có là gì đâu , gặp nhau anh biết em mang thai cũng không biết nói gì thêm khó xử cho cả hai . Em muốn con chỉ là của mình em thôi.
5 Tháng sau em sinh con , trộm vía trời phật phù hộ 2 mẹ con đều khoẻ mạnh. Con giống anh , giống y như lột làm em có chút chạnh lòng . Bà ngoại luôn miệng hỏi sao ông bà nội không thấy đâu , thằng bé nó ngóng ông bà .Sợ chuyện bị lộ chuyện ly hôn em xin phép mẹ cho con về bên nội , nói mãi mẹ mới đồng ý vì sợ con gái khổ. Mẹ là thế , lo cho con , chăm con từng chân tơ kẽ tóc gả cho người ta như mất đi báu vật cuộc đời nhưng lại có kẻ nhẫn tâm phá huỷ báu vật của mẹ . Chợt nhớ đến câu " Tương lai của đứa con là công trình của người mẹ " em càng thêm mạnh mẽ. Vậy là em quyết định bắt taxi 2 mẹ con về lại phòng trọ cũ.
May sao số em còn chưa tận , còn nhiều người tốt bên cạnh. Cô chủ nhà chỗ em đang ở lại độc thân chẳng con cái gì , cô yêu trẻ con lắm nên cứ cưng nựng thằng bé suốt. Thời gian khó khăn em ở cữ cũng chính cô là người chăm sóc em như mẹ đẻ , cái gì cũng nhiệt tình giúp chỉ bảo muốn nhận em là con nuôi vì cô rất quý và thương cho hoàn cảnh của em . Cô tốt lắm , có đồ gì ngon cũng mua cho em ăn sợ em không có sữa cho con bú . Làm việc nhà phụ em để em có nhiều thời gian hơn để kiêng cữ. Thật sự đến giờ em vẫn vô cùng biết ơn người mẹ thứ 2 này của mình. Công việc kinh doanh cũng dần phát triển và lan rộng hơn khi có vốn xoay vòng.
trong thời gian kiêng cữ may có em họ em hoạt bát , nhanh nhẹn trông nom cửa hàng giúp chị.Cũng đã sắp 6 tháng , hết thời gian anh nói là đi công tác nhưng vợ anh lại sắp sinh, hi vọng anh có thể giữ lời hứa vì sắp tới là ngày giỗ của bố em .

phần sau up trang cá nhân và comment

Tôi đang ngoại tình với chính chồng cũ của mình - Gia đình